Bốn câu hỏi dưới đây dành cho bậc cuối. Sau đó là điều mà tám chuyên mục của trang này đã nói, gói lại trong vài dòng.
Đây là bài khép lại toàn bộ trang.
Câu một: mình có giữ được tư cách thường trú không
Đây là điều kiện nền, và nó phải đúng liên tục chứ không phải đúng tại một thời điểm.
Thời gian hiện diện để giữ thường trú và để xét quốc tịch là hai phép tính khác nhau — phải theo dõi cả hai.
Và cả hai đều dựa trên cùng một cuốn sổ ghi chuyến đi, thứ nên bắt đầu từ ngày đầu tiên.
Ai chưa ghi thì nên bắt đầu ngay hôm nay, vì dựng lại sau nhiều năm rất khó và rất dễ sai.
Câu hai: bốn nhóm điều kiện của mình đứng ở đâu
Thời gian hiện diện, năng lực ngôn ngữ, hiểu biết về nước sở tại, và không thuộc trường hợp bị loại trừ — cộng với nghĩa vụ khai thuế trong những năm được tính.
Rà từng nhóm riêng biệt, vì cả bốn đều là ngưỡng và một nhóm thiếu là cả hồ sơ không đi được.
Không đầu tư thêm vào nhóm đã đạt, vì vượt xa không mang lại gì.
Điều kiện hiện hành do cơ quan có thẩm quyền của Canada công bố.
Câu ba: mình đã hỏi về phần quốc tịch Việt Nam chưa
Đây là câu về luật của nước khác, và nó phải được hỏi ở cơ quan đại diện Việt Nam cùng luật sư tại Việt Nam.
Hỏi sớm, vì một số thủ tục có thể cần làm trước và làm sau thì tốn kém hoặc không làm được.
Và đừng dựa vào thông tin lan truyền trong cộng đồng, vốn thường cũ hoặc lẫn giữa hai hệ thống pháp luật.
Chi phí của một buổi hỏi đúng chỗ nhỏ hơn rất nhiều so với chi phí của một quyết định sai.
Câu bốn: đã đủ thì có lý do gì để hoãn không
Thường là không. Khoảng thời gian xét trượt theo thời gian, nên hoãn chỉ thêm rủi ro.
Một giai đoạn phải ở nước ngoài dài có thể làm một người đang đủ trở thành chưa đủ.
Và tư cách công dân gỡ bỏ chính nỗi lo ấy, vì nó không còn yêu cầu hiện diện để duy trì.
Nên khi bốn nhóm điều kiện đã đạt, việc hợp lý là nộp chứ không đợi.
Cạnh tranh hay ngưỡng — nhìn lại cả hành trình
Bước vào hồ xếp hạng của liên bang: cạnh tranh, và ngưỡng của mỗi đợt là kết quả chứ không phải tiêu chuẩn.
Đường tỉnh bang: cạnh tranh trong một hồ nhỏ hơn với tiêu chí khác — nơi mà người trung bình theo tiêu chí toàn quốc có thể rất mạnh.
Phân loại nghề, thời hạn giấy tờ, các thủ tục của năm đầu, bảo lãnh gia đình và bậc cuối: đều là ngưỡng.
Còn chặng tìm việc thì cạnh tranh thuần tuý và không có cơ quan nào bảo đảm gì.
Điều đáng nhớ nhất cho người mới bắt đầu tìm hiểu
Rằng mỗi bước trên hành trình này trả lời một câu hỏi khác nhau, nên không có một cách chuẩn bị dùng chung cho tất cả.
Rằng chỗ nào là ngưỡng thì công sức nên dồn vào việc đủ và đúng, còn chỗ nào là cạnh tranh thì mới đáng đầu tư để nổi bật.
Rằng phần lớn những gì hỏng trên đường đi đều thuộc loại tránh được: một thời hạn bị lỡ, một giấy tờ không xin khi còn xin được, một con số không ai đếm.
Và rằng những thứ nhỏ làm đều đặn — ghi chuyến đi, giữ giấy tờ, kiểm hồ sơ mỗi năm — đổi được nhiều hơn bất cứ mẹo nào nghe được từ người khác.
Điều cả trang này để lại
Canada chọn người bằng cách xếp hạng và mời, chứ không xét lần lượt — và nó chia quyền di trú cho tỉnh bang. Hai điều đó giải thích gần như mọi thứ khác.
Tỉnh bang có hai mặt: vừa là nơi sống vừa là bên chọn người, nên việc chọn tỉnh phải tính cả hai cùng lúc.
Người mới đến có tư cách đầy đủ nhưng không có lịch sử, và phần lớn định chế dân sự đo bằng lịch sử — nên năm đầu nặng hơn những năm sau và điều đó là bình thường.
Mọi điều kiện, danh sách và thời hạn hiện hành do cơ quan di trú Canada cùng chính quyền từng tỉnh công bố; với hồ sơ thật, luật sư di trú hoặc tư vấn viên được cấp phép tại Canada là nơi hỏi; còn phần thuộc luật Việt Nam thì hỏi cơ quan đại diện Việt Nam và luật sư tại Việt Nam.
Điều kiện nền của bậc cuối là gì?
Giữ được tư cách thường trú liên tục. Thời gian hiện diện để giữ thường trú và để xét quốc tịch là hai phép tính khác nhau, phải theo dõi cả hai.
Nên rà điều kiện thế nào?
Từng nhóm riêng biệt, vì cả bốn nhóm đều là ngưỡng — một nhóm thiếu là cả hồ sơ không đi được, còn vượt xa một nhóm đã đạt thì không mang lại gì.
Đủ điều kiện rồi có nên đợi không?
Thường là không. Khoảng xét trượt theo thời gian nên hoãn chỉ thêm rủi ro, và tư cách công dân gỡ bỏ chính nỗi lo về yêu cầu hiện diện.
Điều gì làm hệ thống Canada khác các nước khác?
Nó chọn người bằng xếp hạng và mời thay vì xét lần lượt, và nó chia quyền di trú cho tỉnh bang — hai điều đó giải thích gần như mọi thứ khác.