Có hai cách rất khác nhau để tới được một đề cử tỉnh bang. Một cách là tỉnh tìm thấy mình trong hồ chung của liên bang; cách kia là mình tự nộp thẳng cho tỉnh.
Hai đường này đòi hai kiểu chuẩn bị khác hẳn, và chọn nhầm đường có thể mất nhiều tháng cho việc không dẫn tới đâu.
Đường thứ nhất: tỉnh tìm mình trong hồ chung
Ở đường này, người có nguyện vọng đã nằm trong hồ xếp hạng của liên bang và có thể bày tỏ quan tâm tới một tỉnh cụ thể.
Tỉnh rà hồ đó theo tiêu chí của mình và gửi lời mời tới những người phù hợp.
Được mời thì nộp hồ sơ cho tỉnh; tỉnh xét và nếu đồng ý thì đề cử, và đề cử ấy cộng vào vị trí của người đó trong hồ liên bang.
Ưu điểm của đường này là mọi thứ nằm trong một quy trình liền mạch; nhược điểm là phải đủ điều kiện vào hồ liên bang trước đã.
Đường thứ hai: tự nộp thẳng cho tỉnh
Nhiều chương trình của tỉnh nhận hồ sơ trực tiếp, không đòi người nộp phải có mặt trong hồ liên bang.
Đây là cửa cho những người không đủ điều kiện vào hồ liên bang nhưng lại rất phù hợp với nhu cầu cụ thể của một tỉnh.
Được đề cử theo đường này rồi thì nộp hồ sơ lên liên bang theo một luồng riêng, và thời gian xử lý thường khác với luồng còn lại.
Ưu điểm là mở rộng đáng kể nhóm người có cơ hội; nhược điểm là hai bước tách rời nhau và tổng thời gian thường dài hơn.
Ai chọn ai trong mỗi đường
Ở đường thứ nhất, tỉnh là bên chủ động: nó đi tìm trong một tập hợp có sẵn.
Ở đường thứ hai, người nộp là bên chủ động: mình chọn tỉnh, mình nộp, và tỉnh xét từng hồ sơ đến với nó.
Khác biệt đó đổi hẳn việc nên đầu tư vào đâu: đường thứ nhất thưởng cho hồ sơ mạnh theo tiêu chí chung, đường thứ hai thưởng cho sự phù hợp cụ thể.
Người có nghề rất được cần ở một tỉnh nhưng điểm chung không cao thường hợp với đường thứ hai hơn.
Đo bằng gì ở mỗi đường
Đường thứ nhất đo bằng cả hai bảng: bảng của liên bang để vào hồ, và bảng của tỉnh để được chọn ra khỏi hồ.
Đường thứ hai chỉ đo bằng bảng của tỉnh ở bước đầu, và bước sau là kiểm tra các điều kiện chung của liên bang.
Nghĩa là ở đường thứ hai, những yếu tố nặng ký của bảng liên bang có thể không quan trọng bằng ở đường thứ nhất.
Nhưng điều kiện chung như ngôn ngữ tối thiểu, an ninh và sức khoẻ thì đường nào cũng phải qua.
Cạnh tranh hay ngưỡng
Đường thứ nhất là cạnh tranh hai lớp: cạnh tranh để đứng đủ cao trong hồ, rồi cạnh tranh trong nhóm mà tỉnh quan tâm.
Đường thứ hai gần với ngưỡng hơn ở nhiều chương trình, nhất là những chương trình dựa trên danh sách nghề.
Nhưng ngay cả ở đó, số suất mỗi đợt thường có giới hạn, nên yếu tố thời điểm vẫn quan trọng.
Nên câu hỏi thực tế là: với hồ sơ của mình, đường nào có ít lớp cạnh tranh hơn.
Chọn đường nào — cách nghĩ thực tế
Bắt đầu bằng việc tự chấm điểm theo bảng liên bang để biết mình có vào được hồ không và đứng ở đâu.
Rồi rà nhu cầu của các tỉnh để xem nghề và hoàn cảnh của mình có khớp với nơi nào không.
Nếu điểm chung cao, đường thứ nhất thường nhanh hơn và gọn hơn.
Nếu điểm chung ở mức giữa nhưng nghề rất được cần ở một tỉnh, đường thứ hai thường cho xác suất tốt hơn dù dài hơn.
Hồ sơ này có hạn dùng không
Cả hai đường đều có nhiều lớp thời hạn chồng nhau, và đường thứ hai có nhiều lớp hơn vì nó gồm hai thủ tục tách rời.
Thư mời của tỉnh có hạn, hồ sơ nộp cho tỉnh có hạn xử lý, đề cử có hạn, và giấy tờ chứng minh cũng có hạn riêng.
Nên với đường thứ hai, việc lập bảng theo dõi thời hạn không phải lựa chọn mà là điều kiện để đi tới đích.
Thời hạn cụ thể do chính quyền tỉnh và cơ quan di trú Canada công bố; hồ sơ thật nên có luật sư di trú hoặc tư vấn viên được cấp phép tại Canada theo dõi.
Hai đường vào đề cử khác nhau thế nào?
Một đường là tỉnh tìm mình trong hồ xếp hạng của liên bang; đường kia là mình tự nộp thẳng cho tỉnh mà không cần có mặt trong hồ liên bang.
Không đủ điều kiện vào hồ liên bang thì sao?
Vẫn có thể đi đường tự nộp thẳng cho tỉnh — đó chính là cửa cho người không vào được hồ liên bang nhưng rất phù hợp với nhu cầu của một tỉnh.
Đường nào nhanh hơn?
Đường qua hồ liên bang thường gọn hơn vì nằm trong một quy trình liền mạch. Đường tự nộp gồm hai thủ tục tách rời nên tổng thời gian thường dài hơn.
Nên chọn đường nào?
Điểm chung cao thì đường qua hồ liên bang thường tốt hơn. Điểm chung ở mức giữa nhưng nghề rất được cần ở một tỉnh thì đường tự nộp thường cho xác suất tốt hơn.