Bốn câu hỏi dưới đây nên được trả lời trước khi tiêu thời gian và tiền bạc vào bất cứ bước nào. Chúng không quyết định kết quả, nhưng chúng quyết định mình đi đúng đường hay đi vòng.
Đây là bài khép lại chuyên mục về hệ thống tính điểm.
Câu một: mình đang cạnh tranh hay chỉ cần đạt ngưỡng
Với bước vào hồ xếp hạng của liên bang, câu trả lời là cạnh tranh — và mọi kế hoạch phải dựng theo nghĩa đó.
Với một số bước khác trên đường đi, câu trả lời là ngưỡng, và khi đó chiến lược hoàn toàn khác.
Nhầm hai loại này dẫn tới việc dồn sức sai chỗ: cố vượt xa một ngưỡng không cần vượt, hoặc chỉ đạt vừa đủ trong một cuộc cạnh tranh.
Nên mỗi khi đọc một thông tin mới về Canada, hỏi câu này trước tiên.
Câu hai: mình mạnh ở yếu tố nào và còn dư địa ở đâu
Tự chấm điểm theo bảng chính thức, rồi xem từng yếu tố còn cách trần bao xa.
Ngôn ngữ thường là chỗ dư địa lớn nhất, và nó còn kéo theo các yếu tố kết hợp.
Hồ sơ của người đi cùng là chỗ hay bị bỏ sót nhất, và đôi khi là chỗ dễ cải thiện nhất.
Kết quả của bước này quyết định nên đầu tư vào đâu trong năm tới, chứ không phải cảm tính hay lời khuyên chung chung.
Câu ba: đường liên bang hay đường tỉnh bang hợp với mình hơn
Hai đường này chọn người theo tiêu chí khác nhau, và người trung bình ở đường này có thể rất mạnh ở đường kia.
Liên bang nhìn hồ sơ như một tổng điểm; tỉnh bang nhìn xem người này có hợp với nhu cầu cụ thể của tỉnh không.
Nghề nghiệp, nơi từng học, mối liên hệ sẵn có với một tỉnh — những thứ không có giá trị lớn ở đường liên bang lại có thể quyết định ở đường tỉnh bang.
Chuyên mục về đề cử tỉnh bang trên trang này đi sâu vào phần đó.
Câu bốn: khung thời gian của mình là gì
Vì yếu tố tuổi chỉ đi một chiều, mọi kế hoạch kéo dài đều có chi phí.
Nên câu hỏi không phải "bao giờ thì tôi đủ mạnh" mà "trong khoảng thời gian tôi còn, đường nào cho xác suất cao nhất".
Với người còn trẻ, đầu tư dài vào học vấn và ngôn ngữ thường đáng; với người lớn tuổi hơn, các yếu tố cộng thêm và đường tỉnh bang thường đáng hơn.
Đây là cân nhắc cá nhân và nên bàn với người có chuyên môn xem được toàn bộ hồ sơ.
Hồ sơ này có hạn dùng không — nhắc lại vì nó hay bị quên
Mọi chứng cứ đều có thời hạn, và chúng không trùng nhau.
Lập bảng ngày hết hạn ngay từ tờ giấy đầu tiên, và đặt nhắc trước hạn đủ xa để kịp làm lại.
Chuẩn bị trước bộ giấy tờ chứng minh trong lúc còn đang chờ, vì thời gian sau khi được mời thường không dài.
Đây là phần duy nhất của quá trình mà mình kiểm soát được hoàn toàn.
Một sai lầm hay gặp trước khi bắt đầu
Là lập kế hoạch dựa trên con số nghe được từ người đã đi trước.
Một người được mời cách đây vài năm với một mức điểm nào đó không nói lên điều gì về hôm nay, vì ngưỡng là kết quả của từng đợt và thành phần của hồ thay đổi liên tục.
Tệ hơn, trọng số của các yếu tố cũng có thể đã được điều chỉnh trong khoảng thời gian đó, nên cả cách chấm cũng không còn giống.
Cách an toàn là lấy bảng tiêu chí hiện hành từ cơ quan di trú Canada làm gốc, và coi kinh nghiệm của người khác là tham khảo về quy trình chứ không phải về con số.
Bước đi đầu tiên nên là gì
Kiểm tra năng lực ngôn ngữ — vì nó vừa là yếu tố nặng ký nhất vừa là điều kiện cần cho gần như mọi đường đi.
Rồi làm đánh giá quy đổi bằng cấp, vì kết quả của nó mới là cái được tính chứ không phải tên bằng.
Hai việc này cho một bức tranh thật về vị trí của mình, và chúng cần thiết dù về sau chọn đường nào.
Sau hai việc đó, câu hỏi về liên bang hay tỉnh bang mới trả lời được bằng dữ kiện thay vì bằng phỏng đoán.
Điều chuyên mục này để lại
Canada chọn người bằng cách xếp hạng và mời, chứ không xét lần lượt — đó là điều giải thích gần như mọi thắc mắc về hệ thống này.
Điểm số đo khả năng hoà nhập lao động, không đo thành tựu, nên một hồ sơ đáng nể vẫn có thể không cao điểm.
Ngưỡng của mỗi đợt là kết quả chứ không phải tiêu chuẩn, nên không có con số nào để nhắm tới một cách chắc chắn.
Mọi tiêu chí hiện hành do cơ quan di trú Canada công bố và có thể thay đổi; hồ sơ thật nên có luật sư di trú hoặc tư vấn viên được cấp phép tại Canada rà giúp trước khi nộp.
Câu hỏi nào nên hỏi đầu tiên?
Bước này cạnh tranh hay chỉ cần đạt ngưỡng. Nhầm hai loại dẫn tới dồn sức sai chỗ.
Làm sao biết nên đầu tư vào đâu?
Tự chấm điểm theo bảng chính thức rồi xem từng yếu tố còn cách trần bao xa. Ngôn ngữ và hồ sơ người đi cùng thường là hai chỗ dư địa lớn nhất.
Khi nào nên nghĩ tới đường tỉnh bang?
Khi hồ sơ ở mức trung bình theo tiêu chí liên bang nhưng có nghề nghiệp, nơi từng học hoặc mối liên hệ hợp với nhu cầu của một tỉnh cụ thể.
Vì sao khung thời gian lại quan trọng?
Vì yếu tố tuổi chỉ đi một chiều, nên mọi kế hoạch kéo dài đều có chi phí và phải tính vào phép so sánh.